Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Việc Chu Cựu mang thai hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Phó Vân Thâm cũng như Chu Cựu. Và việc Chu Cựu thèm trà sữa tới mức lén uống một cốc để rồi phải đi bệnh viện, cũng khiến Phó Vân Thâm không thể dự đoán được.

Bạn đang đọc: Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa

Việc Chu Cựu mang thai hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Phó Vân Thâm và Chu Cựu.

Chu Cựu bị thương vì đi cứu trợ ở nước ngoài nên sức khỏe không được tốt, Phó Vân Thâm lại có vết thương cũ cộng thêm vết thương mới nên thể trạng cũng không quá tốt. Đôi vợ chồng trẻ vốn khỏe mạnh nhiệt huyết, lại phải trải qua quá nhiều khó khăn, bầm dập bởi nhiều tai nạn, nhưng thật may mắn là cuối cùng họ vẫn có thể ở bên nhau.

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2 (Ảnh: Internet)

Theo lời của dì Chu Cựu, đây là trận đấu giữa một kẻ xui xẻo và một kẻ bệnh tật, có thể coi là trận đấu hay nhất trên đời, đừng vì bất cứ ai mà trì hoãn, chỉ cần dành thời gian cho nhau là tốt rồi. Chu Cựu không thích lời dì của mình nói, Phó Vân Thâm của cô bây giờ đã khỏe mạnh, sống lâu, phúc lớn mạng lớn nên anh ấy chắc chắn không phải là người xui xẻo!

Phó Vân Thâm không quan tâm lắm đến điều này, chỉ cảm thấy: “Dì của em nói chúng ta rất hợp nhau. Em thấy đấy, mọi người đều cho rằng hai chúng ta là một đôi hoàn hảo.”

“Đó không phải trọng điểm!”

Chu Cựu cũng bị sự lạc quan quá mức của Phó Vân Thâm chọc cười.

Chỉ cần hai người ở bên nhau an toàn, họ sẽ thấy thoải mái. Tuy nhiên, khi đi ngang qua công viên và nhìn thấy những đứa trẻ đang chơi xích đu, Phó Vân Thâm sẽ thầm tỏ ra ghen tị. Chu Cựu biết anh thích trẻ con. Ngay từ khi mới quen nhau, Phó Vân Thâm đã giới thiệu Chu Cựu là “mẹ tương lai” của con trai Ngô Đồng – chú chó cưng của anh, sau đó chỉ cần có cơ hội liền sẽ nhắc tới việc sinh con với cô, nhưng con cái là của trời cho, Chu Cựu cũng không thể cưỡng cầu.

Bây giờ Chu Cựu đang mang thai, điều này khiến Phó Vân Thâm vui mừng khôn xiết. Anh giống như một chú chim sẻ nhỏ vui vẻ, kêu ríu rít chạy khắp nơi, gọi điện cho ông, cho mẹ, cho Leo và tất cả mọi người để khoe rằng vợ anh đã mang thai. Sau đó anh ngay lập tức bay tới, đúng hơn là chạy như bay tới bên cạnh Chu Cựu, nắm tay cô với tư thế đỡ một bà bầu sắp lâm bồn:

“Chu Cựu, hiện tại em cảm thấy thế nào? Thân thể có nặng nề không? Có khó chịu không? Nói cho anh biết em cảm thấy không thoải mái ở chỗ nào?”

Chu Cựu có chút không nói nên lời, đập nhẹ vào bàn tay đang xoa xoa bụng mình:

“Phó Vân Thâm, anh cũng có kiến thức về y học, hiện tại em bé mới chỉ là phôi thai, làm sao có thể nặng nề được.”

“Anh muốn làm cha, sau này anh sẽ có con, nó sẽ là con của hai chúng ta, anh có thể đưa con đi chạy bộ, chơi bóng, thả diều và cùng con lớn lên. Con gái thì sẽ trông giống em, con trai thì sẽ giống anh, con sẽ là nhân chứng của hai chúng ta, phải không?”

Phó Vân Thâm liến thoắng một hồi, gương mặt tươi cười đến không khép lại được, nhẹ nhàng ôm Chu Cựu vào lòng:

“Cảm ơn em, bác sĩ Chu.”

“Cái này… có gì phải cảm ơn chứ.. Anh cũng góp công mà”

Nói đến đây, như nhớ ra điều gì khiến Chu Cựu âm thầm đỏ mặt. Thật may Phó Vân Thâm vẫn còn đang mải mê với những suy nghĩ hạnh phúc của mình nên không chú ý. Chu Cựu kín đáo thở phào, nếu để Vân Thâm biết điều cô đang nghĩ, chắc chắn sẽ bị anh trêu chọc không dứt.

Sau khi biết Chu Cựu có thai, Phó Vân Thâm lập tức lợi dụng ưu thế của mình là nhà nghiên cứu y học và đầu bếp hàng đầu của gia tộc, bận rộn lập ra các công thức nấu ăn khi mang thai cho Chu Cựu.

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2 (Ảnh: Internet)

“Protein, chất xơ thô, vitamin và chất béo chất lượng cao đều quan trọng.” Phó Vân Thâm vừa nghiên cứu các nguyên liệu và công thức nấu ăn vừa giảng giải, Chu Cựu ngồi bên quầy bếp chỉ ngoan ngoãn ăn hạt macca anh bóc sẵn và gật đầu phụ họa. Thậm chí đến nhặt rau hay bóc hành bóc tỏi Vân Thâm cũng không cho cô động tay vào, chiều cô đến mức chân không chạm đất, tay không chạm nước luôn rồi.

Công thức nấu ăn của Phó Vân Thâm rất khoa học và hương vị rất ngon. Mỗi ngày 3 bữa, mỗi bữa 3-4 món thay đổi liên tục. Theo logic mà nói, Chu Cựu hẳn không có gì phải phàn nàn cả. Nhưng mỗi người khi mang thai luôn có một chút sở thích là muốn ăn một số đồ ăn vặt không thể ăn được.

Ví dụ như Chu Cựu chỉ muốn uống một chút trà sữa.

Thực ra ngày thường Chu Cựu không uống nhiều trà sữa hay ăn vặt, cô cũng không phải người hảo ngọt. Nhưng từ khi mang thai, những ham muốn nho nhỏ này đã bò lên từ mọi ngóc ngách trên cơ thể cô, khiến Chu Cựu bứt rứt tới mức gãi đầu.

“Không, mấy loại trà sữa đó được làm bằng kem và bột trà, lượng axit béo chuyển hóa và đường vượt quá tiêu chuẩn, rất có hại cho cơ thể khi mang thai, dễ dẫn đến tiểu đường thai kỳ.”

Phó Vân Thâm thận trọng nhắc nhở. Chu Cựu là bác sĩ, đương nhiên biết những điều Phó Vân Thâm nói rất có đạo lý, khoa học. Nhưng với một người đang mang thai như cô thì hormones chiến thắng mọi lý trí logic, đánh bại tất cả nghiên cứu khoa học. Chu Cựu thực sự muốn uống trà sữa!

Ban ngày cô quá bận rộn với công việc, buổi tối về nhà thì có Phó Vân Thâm canh chừng, Chu Cựu cảm thấy uống ngụm trà sữa này còn khó hơn đặc vụ trộm tài liệu mật.

Vô số đêm, Chu Cựu trằn trọc không ngủ được, rất nhiều cốc trà sữa dường như có cánh, bay vòng vòng trước mắt vị bác sĩ nhỏ.

“A a!” Chu Cựu nhịn không được lại ngồi dậy.

“Sao vậy? Chu Cựu? Chân của em đau sao? Hay là em bị đau thắt lưng?” Phó Vân Thâm dụi dụi mắt, ngơ ngác ngồi dậy, chuẩn bị xoa bóp cho bác sĩ nhỏ của mình.

“Không, không, em không sao… Ngủ đi…” Chu Cựu cảm thấy áy náy quay người lại. Đối diện với sự quan tâm chăm sóc của Phó Vân Thâm, cô cảm thấy nghĩ đến trà sữa cũng giống như có tội.

Phó Vân Thâm nằm xuống, nhẹ nhàng ôm Chu Cựu vào lòng, giống như một con thỏ nhỏ mà vỗ về trên lưng cô.

“Ngủ ngon nhé, anh sẽ ở bên cạnh em.”

Chu Cựu cảm thấy tội lỗi của mình càng thêm sâu sắc.

Chu Cựu thề với Chúa rằng cô đã luôn nỗ lực kiềm chế bản thân, phải tin vào khoa học, phải nghe lời Phó Vân Thâm. Nhưng khi đi ngang qua quán trà sữa, đôi chân của cô đã không còn thuộc về cô nữa. Đó là đôi chân tự bước vào, đôi mắt muốn đọc bảng giá, cái miệng muốn uống trà sữa. Tất cả những điều này đều không liên quan gì đến Chu Cựu, bản thân Chu Cựu cũng không muốn uống, là nhân cách đang mang thai của cô muốn uống, đó là sự thật.

Khi ngụm trà sữa đầu tiên vào đến đầu lưỡi, Chu Cựu cảm thấy toàn thân đều thoải mái như được tái sinh. Trà sữa quả thực có thể chữa khỏi bệnh, nên đưa vào danh sách bảo hiểm y tế. Ngay lúc Chu Cựu đang vui vẻ tận hưởng niềm vui nho nhỏ với cốc trà sữa to to của mình thì bất ngờ nhìn thấy Phó Vân Thâm ở bên kia đường.

Chu Cựu thậm chí không có thời gian suy nghĩ, vội vàng cúi đầu, khom lưng, trốn sau mấy chiếc xe ô tô đậu bên đường, chậm rãi quay lại quán trà sữa.

Tìm hiểu thêm: Review phim Quy tắc sử dụng lời nói dối: Motif cưới trước yêu sau phiên bản mới

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa
Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2 (Ảnh: Internet)

“Ừm… quý khách? Cô có cần gì không?”

Nhân viên quán trà sữa trẻ tuổi đẹp trai cúi xuống lễ phép hỏi với vẻ nửa tò mò nửa khó hiểu. Chu Cựu nghe hỏi thì xấu hổ lắc đầu:

“A… Không sao đâu, chân tôi hơi tê thôi, tôi muốn ngồi xổm một lúc.”

Nhân viên kia dù không tin tưởng lời nói đầy vô lý này của cô, thì cũng vẫn lịch sự mỉm cười chỉ vào chiếc bàn bên cạnh:

“Vâng, quý khách, nếu cảm thấy không thoải mái, cô có thể ngồi ở đây…. Cô không cần phải ngồi xổm dưới tường đâu ạ.”

“Ồ… Anh nói đúng, tôi có thể…”

Chu Cựu vừa muốn đứng dậy, lại nhìn thấy Phó Vân Thâm đang nhìn sang bên này, phản xạ tự nhiên lại ngồi thụp xuống, suýt chút nữa ngã nhào xuống sàn nhà.

“Được rồi, anh đừng lo lắng cho tôi, tôi chỉ thích ngồi đây, 1-2 phút thôi, ở đây có mấy cái cây xinh quá, tôi muốn ngắm một chút…”

Bản thân Chu Cựu cũng cảm thấy mình đang nói bậy, nhưng lúc này cô không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ mong không bị ông chồng mình bắt quả tang, nếu không thì cô khó sống lắm…

Sau khi Phó Vân Thâm rời đi, một cái đầu thỏ nhỏ từ chân tường thò ra, kiểm tra thấy an toàn rồi, Chu Cựu mới rón rén đứng lên, ngại ngùng cười cảm ơn cậu nhân viên nhiệt tình kia. Nhưng trà sữa trên tay lúc này đã nguội rồi, không còn ngon nữa.

Tuy nhiên, Chu Cựu là một người tiết kiệm từ nhỏ, cảm thấy vứt đi hơn nửa cốc trà sữa sẽ thật đáng tiếc. Suy nghĩ một chút, cô quyết định uống theo cách uống rượu của anh hùng Lương Sơn Bạc, một hơi hết cốc trà sữa size L của mình.

Đến khi cô trở về nhà, Phó Vân Thâm đã chuẩn bị xong bữa tối.

“Rửa tay nhanh lên. Hôm nay anh làm món sườn heo nướng mật ong, em ăn thử đi.”

Phó Vân Thâm nhìn thấy Chu Cựu thì mỉm cười vẫy tay với cô.

“…Được.”

Không biết có phải là vì lén lút uống trà sữa hay không, bây giờ Chu Cựu nhìn thấy Phó Vân Thâm liền cảm thấy chột dạ như chuột gặp mèo, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào anh, vội vàng đi vào phòng tắm.

Cũng bởi vì uống một cốc trà sữa lớn nên mặc dù đối mặt rất nhiều món ngon, Chu Cựu cũng không cảm thấy hấp dẫn. Món sườn heo bóng loáng thơm ngào ngạt mà thường ngày cô rất thích, lúc này cũng chỉ làm dấy lên cảm giác ngấy mỡ.

“Sao em không ăn? Em thấy không khỏe à?” Phó Vân Thâm lo lắng hỏi. Chu Cựu vội vàng lắc đầu:

“Không, không phải…”

Không đành lòng nhìn thấy Phó Vân Thâm thất vọng, cô liền cắn răng ăn hai miếng sườn heo, uống một bát canh bí đao. Nhưng Chu Cựu đã đánh giá quá cao thân thể của mình rồi, dù cô bây giờ là ăn cho 2 người nhưng cũng không thể chứa được lượng đồ ăn lớn như vậy. Nửa đêm cô đau bụng đến toát mồ hôi lạnh.

“Xong rồi, nhất định là do uống trà sữa…” Chu Cựu nằm trên giường cuộn tròn thành quả bóng.

“Chu Cựu, Chu Cựu, em làm sao vậy?” Phó Vân Thâm nhìn ra Chu Cựu không ổn, có chút hoảng hốt, vội vàng kiểm tra cho cô.

“Không sao đâu…” Bác sĩ Chu bướng bỉnh thể hiện sự kiên cường của một nhà cách mạng, cứng rắn lắc đầu nhưng lại đau tới mức suýt cắn vào lưỡi.

“Còn nói không sao, môi em trắng bệch rồi kìa!”

Phó Vân Thâm không khỏi lo lắng, vội vàng thu dọn túi xách, điện thoại và đồ đạc, đỡ Chu Cựu rời giường:

“Đứng dậy đi bệnh viện.”

Phó Vân Thâm lấy áo khoác ra, bọc kín Chu Cựu như cái bánh bao rồi nhét vào xe, lái một mạch đến bệnh viện. Bác sĩ trực ban kiểm tra chi tiết cho Chu Cựu:

“Tối nay cô đã ăn gì chưa?”

“Cô ấy đã ăn cơm tôi nấu, bao gồm cả sườn nướng mật ong và canh bí đao.” Phó Vân Thâm trả lời đầy đủ, còn lo lắng hỏi thêm: “Thực đơn của tôi có vấn đề gì à?”

Chu Cựu biết trước mặt bác sĩ không thể nói dối, vì vậy hạ giọng bổ sung:

“…Em cũng uống một ly trà sữa…Trà sữa nguội rồi…”

Sau khi khám, bác sĩ phát hiện là viêm dạ dày cấp tính, căn cứ vào tình trạng thai kỳ cụ thể của Chu Cựu, ông kê đơn thuốc và đặt một bình truyền cho cô, yêu cầu ở lại bệnh viện theo dõi 1 đêm, sáng mai kiểm tra lại lần nữa.

Chu Cựu nằm trên giường cảm thấy dễ chịu hơn một chút, bụng không còn đau nữa. Phó Vân Thâm ngồi một bên và quan sát bác sĩ nhỏ của mình, nhưng không nói gì.

“Vân Thâm… Anh tức giận sao?”

Chu Cựu cẩn thận kéo góc áo anh, ánh mắt đầy tội lỗi. Phó Vân Thâm lúc này mới thở dài một tiếng, nghe thôi cũng biết anh rất lo lắng và đau lòng cho cô:

“Anh rất tức giận…” Phó Vân Thâm nói: “Nhưng anh càng cảm thấy đau lòng hơn, thân thể của em quan trọng hơn bất cứ thứ gì!”

“Em biết rồi, lần sau em sẽ không làm vậy… Em chỉ là thèm trà sữa đến ngứa ngáy cả người, không thể chịu nổi! Vân Thâm, em nên làm gì bây giờ…”

Phó Vân Thâm đưa tay xoa đầu Chu Cựu:

“Anh hiểu rồi, em đi ngủ một lát, truyền xong chai nước này anh sẽ nhờ bác sĩ kiểm tra cho em.”

Hôm sau sức khỏe của Chu Cựu đã ổn định, khi trở về nhà, Phó Vân Thâm nghiêm túc làm theo chỉ dẫn của bác sĩ, chuẩn bị cháo và các món ăn phụ dễ tiêu hóa cho cô, Chu Cựu đành phải sống khổ cực thêm vài ngày nữa.

May mắn thay, với sự chăm sóc tận tình của đầu bếp Phó, vài ngày sau Chu Cựu đã bình phục hoàn toàn, và cơn thèm trà sữa của cô cũng đã không còn nhiều như trước.

Một hôm, Chu Cựu sau khi tan ca trở về nhà, lập tức bị một mùi thơm hấp dẫn đến mức bỏ qua cả Ngô Đồng đang hớn hở chạy ra đón mình để đi thẳng vào bếp.

“Đây là cái gì? Mùi thơm quá vậy?”

Chu Cựu đi vào phòng bếp, phát hiện Phó Vân Thâm đang bận rộn đi qua đi lại.

“Anh đang nghiên cứu món ăn mới sao, đầu bếp Phó?”

Chu Cựu ôm Phó Vân Thâm từ phía sau, cảm nhận được cơ bắp săn chắc trên lưng anh.

“Ồ, bác sĩ Chu, vừa về đã ôm anh, em nhớ anh đến vậy sao?” Phó Vân Thâm nói với một nụ cười sâu sắc.

“Đúng vậy, em rất nhớ anh! Ngày nào em cũng phải ôm anh mới chịu được.” Chu Cựu đỏ mặt, bĩu môi nói nhưng tay vẫn không hề buông lỏng.

“Ừ, bác sĩ Chu rất thẳng thắn, có tiến bộ nên xứng đáng được khen thưởng.” Phó Vân Thâm cầm lấy một cái cốc đưa cho cô.

“Đây là cái gì?”

Mùi thơm quá, thứ nước màu vàng kem bên trong nhìn thật là hấp dẫn. Phó Vân Thâm quẹt mũi cô trêu chọc:

“Đây là trà sữa, bác sĩ Chu. Lần trước không phải em đã uống một cốc lớn sao? Em không nhận ra à?”

“A? Trà sữa? Không phải anh không muốn em uống trà sữa sao?”

Phó Vân Thâm đưa cốc trà sữa nóng hổi vào tay Chu Cựu:

“Đương nhiên không thể uống những thứ trà sữa lộn xộn ở bên ngoài. Nhưng trà sữa này là anh tự mình làm, dùng sữa tươi và trà đen Akbar Gold, anh cho ít trà đen và ít đường hơn, vị hơi cay nhưng rất thơm, cũng không sợ ảnh hưởng sức khỏe, em có thể thử ”.

Chu Cựu nếm thử, quả thực rất thơm, rất ngọt. Không phải ngọt vì sữa hay đường, mà vì đây là trà sữa do Vân Thâm nấu cho cô uống.

“Sau này em muốn uống trà sữa, cứ để anh nấu cho. Em không cần phải ngồi xổm dưới tường trốn tránh khổ sở nữa.”

Gió Nam Hiểu Lòng Tôi ngoại truyện 2: Khi Chu Cựu thèm trà sữa

>>>>>Xem thêm: Destiny Seeker The Series: Motip cũ mà mới, các hủ không nên bỏ qua

Phó Vân Thâm trêu chọc bổ sung một câu làm Chu Cựu suýt sặc ngụm trà sữa. Cô quay đầu tránh mặt, gò má có chút nóng lên:

“À…hôm đó anh đã phát hiện ra rồi à…”

“Bác sĩ Chu xinh đẹp nổi bật như vậy, có trốn sau tường anh cũng nhìn ra được em. Vậy nên đừng nghĩ đến việc lừa dối anh, có chuyện gì thì cứ nói cho anh biết. Chồng của em rất có năng lực, có thể đáp ứng mọi nhu cầu của em!”

Phó Vân Thâm tự hào khẳng định.

“Đúng là giỏi nói khoác”

Chu Cựu bật cười, nhéo nhéo mặt Phó Vân Thâm.

“Ừ… chồng em đúng là rất giỏi, có thể lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Thế nên bác sĩ Chu cũng nên khen thưởng chứ?”

“Anh muốn phần thưởng gì?”

Phó Vân Thâm ngẫm nghĩ 2 giây, cúi người nói nhỏ vào tai Chu Cựu: “Sao đêm nay chúng ta không…đã lâu rồi chúng ta không sống như vợ chồng…”

Chu Cựu nhanh chóng bịt miệng Phó Vân Thâm: “Anh điên rồi, sẽ làm tổn thương bảo bối.”

“Anh đã tra cứu thông tin, thời điểm này sẽ không ảnh hưởng đến em bé. Hơn nữa sinh hoạt vợ chồng còn có thể giúp thai phụ bớt lo lắng, điều tiết hormones, có lợi cho sức khỏe tâm sinh lý…rất tốt đó. Hơn nữa, anh cũng đã học được một số tư thế…”

“Anh đừng có học linh tinh!”

Chu Cựu càng nghe mặt càng nóng như bị xông hơi, vội vàng bịt miệng Phó Vân Thâm không cho anh nói nhảm nữa.

“Anh đương nhiên không thể học một mình, anh phải học cùng với bác sĩ Chu để tiến bộ nhanh chóng, đúng không.”

Phó Vân Thâm nắm lấy tay Chu Cựu và hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô. Cốc trà sữa trên bàn bếp bên cạnh vẫn đang bốc khói nhưng dường như không ai để ý đến nó nữa.

Lát sau Linda nhìn thấy cốc trà sữa đã nguội, đổ đi thì không đành, liền quay ra hỏi Ngô Đồng:

“Ngô Đồng, mày có muốn uống trà sữa không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *