Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 12: Hẹn hò ở công viên

Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 11: Sau khi Cố Ngụy lên kế hoạch cho tuần trăng mật với Lâm Chi Hiệu thì địa điểm đầu tiên họ tới là công viên trò chơi. Nhưng Lâm Chi Hiệu mặc váy lại muốn chơi tàu lượn, Cố Ngụy cảm thấy thái dương giật giật rồi…

Bạn đang đọc: Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 12: Hẹn hò ở công viên

“Vợ chồng” Lâm Chi Hiệu nghe thấy dì bán hàng nói hai chữ này liền cảm thấy thật sự hạnh phúc. Từ khi còn đi học đến tận khi mặc váy cưới bước vào lễ đường, cô vẫn chưa từng nghĩ tới hai chữ này, chưa từng nghĩ tới bây giờ cô đã thuộc về một người, là vợ của một người. Và cô đã kết hôn với một người rất chu đáo, ấm áp, hiểu biết và lãng mạn… Lâm Chi Hiệu cố gắng hết sức lục lọi trong từ điển của mình để tìm ra những từ miêu tả về bác sĩ Cố.

Kỳ vọng của con gái đối với tình yêu thường là: “Em muốn được quan tâm, chăm sóc, yêu thương và nuông chiều suốt đời, để em không phải sợ hãi, không đau khổ, để anh không thay lòng, không phù tình em, để em có một mái ấm, một bờ vai vững chắc để dựa vào”. Lâm Chi Hiệu cảm thấy bằng cách kết hôn với Cố Ngụy, cô đã đạt được thành quả mà các cô gái phải rất chăm chỉ, nỗ lực và cần rất nhiều may mắn mới đạt được.

Nói tóm lại, Cố Ngụy là điều quý giá nhất trong cuộc đời Lâm Chi Hiệu.

Vừa nghĩ Lâm Chi Hiệu vừa cúi đầu, cố che đi nụ cười đang nở rộ trên gương mặt cùng hai gò má chuyển màu đỏ ửng của mình. Cố Ngụy đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn cô, nhếch miệng cười trêu chọc: “Sao thế? Người ta mới nói một chữ vợ chồng, em đã vui vẻ như vậy?

“À — sao anh biết là em cười vì cái này?” Lâm Chi Hiệu ngạc nhiên đến mức há hốc miệng. “Anh không phải là bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa sao? Đâu phải bác sĩ tâm lý?”

Cố Ngụy xòe hai tay ra, làm vẻ mặt cao thâm khó đoán: “Biết sao được, là bởi vì anh quá tài giỏi, cái gì cũng từng học qua biết cả!”

Lâm Chi Hiệu ngước lên, cũng là lúc Cố Ngụy cúi xuống, mỉm cười nhìn cô. Có nhà văn nổi tiếng từng nói: Đôi mắt là dấu hiệu báo trước cho một câu chuyện tình yêu dịu dàng. Khi một người đàn ông yêu bạn, đôi mắt của anh ấy sáng ngời và ấm áp, bởi vì đôi mắt không nói dối và tình yêu là không thể che giấu.

Đúng vậy, mỗi lần Cố Ngụy nhìn Lâm Chi Hiệu, đôi mắt anh ấy đều ấm áp và lấp lánh sáng. Tình cảm chân chính không lừa dối mọi người, thế nên Lâm Chi Hiệu luôn cảm thấy đặc biệt thoải mái và an tâm mỗi khi ở cạnh Cố Ngụy.

Bởi vì suy nghĩ đó, Lâm Chi Hiệu không đấu khẩu với Cố Ngụy như mọi khi, ngược lại giống như cô vợ nhỏ hiền dịu nắm lấy tay anh: “Ôi, chồng em đúng là một cao thủ, xem ra em thật sự tìm được bảo bối lợi hại nhất rồi!”

Cố Ngụy cười đến hài lòng, gật gật đầu: “Chà, anh thích nghe điều này!”

Bọn họ tiếp tục đi lang thang chợ rau, Cố Ngụy đếm lại số đồ đã mua trên tay: “Chúng ta đã mua bắp cải, cải bẹ xanh, súp lơ và bắp cải rồi. Nếu mua thêm rau nữa thì hôm nay ăn toàn đồ chay đấy!”

Lâm Chi Hiệu kích động lắc đầu: “Em không muốn ăn chay, em muốn ăn cá!”

Cố Ngụy gật đầu, chỉ vào quầy cá trước mặt: “Được, tôi đi mua cá cho con mèo mướp nhỏ ăn!”

Lần này Lâm Chi Hiệu lườm anh: “Anh cẩn thận đó, con mèo này có vuốt, sẽ cào anh đấy!”

Nói rồi Lâm Chi Hiệu giơ 5 ngón tay làm thành móng vuốt của mèo, cào cào vào cánh tay Cố Ngụy khiến anh vội vàng né qua một bên, vẻ mặt giả vờ kinh hãi: “Cứu tôi, mèo nhỏ nổi giận rồi”

Hành động ấu trĩ như vậy, đến trẻ con cũng không làm mà bác sĩ Cố – người đàn ông trưởng thành 30 tuổi lại có thể cùng Lâm Chi Hiệu diễn cảnh “khanh khanh ta ta” vợ chồng ân ái giữa chợ rau như vậy, đúng là tình yêu khiến con người đều thay đổi mà.

Cuối cùng, chuyến “du lịch chợ rau” đầu tiên của Cố Hiệu phu phụ đã thành công mỹ mãn, rau, cá, thịt bò, hải sản,… đều có đủ, không biết hai người sẽ ăn tới ngày nào mới hết.

Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 12: Hẹn hò ở công viên

Cuộc hẹn hò ở chợ rau của Dư Sinh phu phụ đã thành công mỹ mãn. (Ảnh: Internet)

Lúc này Cố Ngụy đột ngột thay đổi từ một bác sĩ hiền lành thành một người đàn ông lực sĩ, mang vác hết túi lớn túi nhỏ trên tay, cùng Lâm Chi Hiệu đi bộ trở về. Lâm Chi Hiệu thấy vậy thì nhất quyết đòi cầm túi rau giúp anh, vợ chồng phải biết chia sẻ, nên Cố Ngụy đành đồng ý, hai người vừa xách đồ vừa nắm tay nhau bước đi. Khung cảnh tưởng chừng đơn giản như vậy, nhưng lại mang đến cảm giác hạnh phúc khó tả.

Hai người cứ chầm chậm mà đi, vừa đi vừa nói chuyện vậy mà cũng về tới dưới sân chung cư rồi. Lâm Chi Hiệu có chút tê tay mỏi gối liền muốn ngồi nghỉ một chút, dù sao hôm nay thời tiết cũng khô ráo ấm áp, nên tận hưởng bầu không khí này.

Cố Ngụy liền chọn một băng ghế sạch sẽ, đặt các túi đồ ăn sang một bên rồi ngồi xuống, phản xạ tự nhiên mà choàng tay kéo Lâm Chi Hiệu ôm vào bên cạnh mình. Cách họ mấy bước chân, ở băng ghế gần đó có một đôi vợ chồng lớn tuổi đang cùng nhau uống nước. Bà cụ không còn trẻ, tóc đã bạc nhưng vẫn rất dịu dàng nữ tính, dịu giọng nhắc nhở ông cụ: “Lão đại, uống từ từ, cẩn thận sặc!”

Nhìn thấy hai ông bà dễ thương lại tình cảm như vậy, Cố Ngụy và Lâm Chi Hiệu đều mỉm cười. Tuy nhiên, biểu cảm của họ đã bị ông cụ phát hiện, liền vừa cười vừa trêu chọc hai người: “Cho mấy đứa cười chê chúng ta. Chồng già vợ trẻ, “Tao chọc mày cười, chồng già vợ trẻ, lão nam nhân cưới vợ đều vội như cháy nhà, làm cái gì cũng phải gấp gáp không là không kịp đâu!”

Khi Lâm Chi Hiệu nghe những lời của ông cụ liền giống như bị điểm trúng huyệt cười, cười đến mức đỏ bừng cả mặt. Cố Ngụy ngồi bên cạnh mặt chuyển sắc vài lần, nhéo nhéo má cô: “Em cười cái gì!”

Bà cụ thấy thế liền tiếp lời ông cụ: “Nhớ hồi đó chúng ta yêu nhau 1 năm thì cưới, vừa cưới xong liền sinh con, còn thấy một đứa chưa đủ, sinh liền 2 đứa. Sau đó chúng ta có 4 đứa con!”

Ông cụ cũng tự hào lắm, cười khà khà: “Bạn bè chỉ có 1, 2 hai đứa thôi, ai cũng không bằng chúng ta!”

Lâm Chi Hiệu nhìn Cố Ngụy với ánh mắt không nói cũng hiểu làm Cố Ngụy mất tự nhiên lên tiếng giải thích: “Ông ơi, cháu chưa già, cháu mới 30 thôi!”

Ông cụ nghe vậy thì đáp lại: “Năm đó ta 28, vợ ta 22 mà đã 4 đứa con đó!”

Cố Ngụy cảm thấy linh hồn mình phất phơ trong gió, chỉ nghe tiếng cười của Lâm Chi Hiệu vang vọng bên tai.


Ngày hôm sau, đúng như đã hẹn, Cố Ngụy và Lâm Chi Hiệu bắt đầu tuần trăng mật bằng việc đi khu vui chơi, chơi những trò chơi mà Lâm Chi Hiệu thích. Nhưng đến cổng khi vui chơi Cố Ngụy mới nhận ra việc để Lâm Chi Hiệu mặc váy đi hẹn hò là sai lầm cỡ nào.

Những trò chơi ở khu vui chơi rất đa dạng, nhưng Lâm Chi Hiệu thích nhất là chơi tàu lượn, đu quay, những trò cảm giác mạnh. Lâm Chi Hiệu có lẽ cũng nhận thấy lần này mình chọn nhầm quần áo rồi, hơi xấu hổ quay sang hỏi ý kiến chồng: “Bác sĩ Cố, em có thể chơi không?”

“…” Cố Ngụy im lặng vài giây, bây giờ từ chối như thế nào để cô ấy không giận?

“Tại sao chúng ta không sang khu bên kia? Anh thấy chúng ta chơi ở đó sẽ vui hơn đấy!”

Lâm Chi Hiệu nhìn theo hướng ngón tay của Cố Ngụy, và thấy rằng khu vực mà anh ấy nói tới toàn là trẻ con, chính là khu vui chơi với nhà bóng, thú nhún, câu cá, bập bênh dành cho trẻ em dưới-10-tuổi.

“Bác sĩ Cố, anh thật sự muốn chơi ở đó?” Lâm Chi Hiệu nhìn chồng mình với giọng điệu nghi ngờ.

“Chúng ta có thể cùng nhau chơi đu quay, cũng vui mà?”

Mặc dù cảm thấy một người đàn ông to lớn ngồi vào chiếc đu quay bé tí kia, đầu gối quá tai khiến Cố Ngụy muốn đau nửa đầu nhưng so với việc để Lâm Chi Hiệu mặc váy và chơi trò tàu lượn siêu tốc thì anh không thể chấp nhận được.

“Bác sĩ Cố, em có mặc đồ bảo hộ…”

“Đu quay cũng có một truyền thuyết lãng mạn đấy em biết không?”

Lâm Chi Hiệu: “…Và váy của em cũng rất dài, không tốc lên được.”

Cuối cùng, Cố Ngụy đành thỏa hiệp: “Chờ anh một chút!” Nói xong liền để Lâm Chi Hiệu ngồi đợi ở ghế đá rồi chạy đi. Trên đường đến đây anh nhìn thấy một cửa hàng quần áo, tuy rằng khá nhỏ nhưng để mua quần jean với áo phông cơ bản vẫn có chứ. Kết quả là Cố Ngụy phát hiện ra đấy là cửa hàng quần áo trẻ em.

Sững người 3s, Cố Ngụy mạnh mẽ bước vào, quần áo trẻ em vẫn còn hơn mặc váy!

“Chào anh, anh muốn mua quần áo cho con trai hay con gái? Con anh bao nhiêu tuổi ạ?”

Cố Ngụy ngượng ngùng xua tay, “Không, không cần đâu, để tôi tự xem được rồi!”

Sau một hồi tìm kiếm, lật hết dãy áo này sang hàng quần kia, Cố Ngụy nhìn xung quanh và chọn một chiếc áo phông có đầu Mickey lớn và một chiếc quần yếm, hai thứ này là bộ quần áo duy nhất trông không đặc biệt trẻ con.

Tìm hiểu thêm: Những “cú sốc” của Quả Cầu Vàng 2021 và “sự cố” ngoài lề thú vị

Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 12: Hẹn hò ở công viên
Lâm Chi Hiệu thực sự hợp với áo phông, quần yếm. (Ảnh: Internet)

“Lấy giúp tôi 2 chiếc này cỡ lớn nhất nhé!”

“Được rồi, anh đợi một lát.”

Cố Ngụy gãi gãi đầu, anh không chắc liệu quần áo trẻ con cỡ lớn nhất có vừa với Lâm Chi Hiệu không, nhưng dù sao cô ấy cũng khá nhỏ người, trông cũng chẳng khác gì học sinh cấp 2, có lẽ sẽ ổn.

Lâm Chi Hiệu nhìn điện thoại, hơn 10 phút trôi qua rồi, sau chồng cô còn chưa quay lại? Vừa bấm số định gọi điện thì Cố Ngụy trở về với một chiếc túi trên tay.

“Hiệu Hiệu, cái này cho em.”

Lâm Chi Hiệu cầm cái túi với vẻ bối rối: “Đây là cái gì vậy?” Đột nhiên cô có linh cảm không tốt, giống như Cố Ngụy đã mua cho cô một đôi giày búp bê màu tím khi họ hẹn hò lần đầu tiên ở Cổ Trấn. Và giây tiếp theo khi nhìn vào thứ trong túi, Lâm Chi Hiệu liền biết trực giác của một người phụ nữ không bao giờ sai.

Dư Sinh Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn phiên ngoại 12: Hẹn hò ở công viên

>>>>>Xem thêm: Phim chiếu rạp tháng 12: Diệu Nhi, Thúy Ngân, Khả Như hội ngộ trong Trên Bàn Nhậu Dưới Bàn Mưu

Còn nhớ đôi giày bác sĩ Cố mua cho Hiệu Hiệu? (Ảnh: Internet)

Khóe miệng cô giật giật: “Bác sĩ Cố, sao anh lại mua quần áo trẻ em?” Những bộ quần áo này là của trẻ con tầm 10-12 tuổi, sao có thể phù hợp với thiếu nữ xinh đẹp nhất trong trang phục truyền thống như cô được chứ?

Cố Ngụy lúng túng giải thích: “Gần đây chỉ có cửa hàng quần áo trẻ em này thôi…”

“Nhưng sao em phải mặc cái này?”

Lâm Chi Hiệu vẫn chưa hiểu được ý định của Cố Ngụy.

“Sau khi em thay bộ đồ này, chúng ta có thể thoải mái chơi tất cả những trò em muốn chơi.”

À ra vậy, Lâm Chi Hiệu gật gật đầu đã hiểu.

“Vậy em vào nhà vệ sinh thay đi, anh đợi em?”

Đến lúc bị đẩy vào nhà vệ sinh công cộng rồi Lâm Chi Hiệu mới nghiêng đầu tự hỏi: Không đúng, tại sao Cố Ngụy không hỏi cô có muốn thay đồ hay không mà lại trực tiếp quyết định giúp cô rồi? Mà tại sao Lâm Chi Hiệu không phản đối, lại trực tiếp ngoan ngoãn nghe lời rồi?

Ôi, chồng cô đúng là trực nam thẳng như thép mà cô thì lại bị anh ấy rèn thành tiểu hài tử bảo sao nghe vậy rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *